Hot-take thẳng luôn: trận khai mạc World Cup 2026 sẽ không hay như bạn nghĩ đâu. Tôi biết, tôi biết — nghe vô lý lắm khi giải đấu lần này to hơn bao giờ hết, 48 đội, ba nước đồng chủ nhà, sân vận động khổng lồ, màn trình diễn khai mạc chắc chắn hoành tráng hơn cả concert của Taylor Swift. Nhưng trận khai mạc trong lịch sử World Cup gần như không bao giờ là trận hay nhất tuần đó. Nó mang tính biểu tượng nhiều hơn tính cạnh tranh. Và tôi vẫn sẽ thức đến 3 giờ sáng để xem. Vì đó là World Cup. Không cần lý do.

Ngày 11 tháng 6 năm 2026, còi khai mạc vang lên tại Mỹ — nhiều khả năng là ở MetLife Stadium, New York/New Jersey, một trong những địa điểm lớn nhất của giải. Mỹ, Canada và Mexico chia nhau vai trò đồng chủ nhà, lần đầu tiên trong lịch sử ba quốc gia cùng tổ chức một World Cup. Nghe thì hoành tráng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc lịch trình di chuyển của các đội sẽ… khá là đau đầu. Đó là chuyện của ban tổ chức. Còn chuyện của tôi là ngồi nhận định xem trận mở màn này sẽ diễn ra kiểu gì.
Định dạng mới, áp lực khác — 48 đội không phải chuyện đùa
World Cup lần này chính thức mở rộng lên 48 đội, chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội. So với format 32 đội quen thuộc, đây là thay đổi lớn nhất kể từ năm 1998 khi giải tăng từ 24 lên 32 đội. Nhiều người lo ngại chất lượng sẽ loãng hơn vì các suất tham dự mở rộng đồng nghĩa có những đội yếu hơn lọt vào. Cũng đúng. Nhưng mặt khác, những bảng đấu sẽ căng thẳng hơn vì chỉ 2 đội nhất nhì và 8 đội hạng ba tốt nhất đi tiếp — tức là mỗi trận đều có ý nghĩa, không ai được phép thư giãn.
Trận khai mạc theo thông lệ thường có sự tham gia của đội chủ nhà. Nếu giữ truyền thống đó, nhiều khả năng Mỹ sẽ là một trong hai đội xuất hiện đêm 11/6. Đội tuyển Mỹ thế hệ này không phải dạng vừa — họ có Christian Pulisic đang chơi rất ổn ở Serie A với AC Milan, có Weston McKennie, có những cầu thủ trẻ lớn lên từ các học viện bóng đá châu Âu. Họ không phải ứng cử viên vô địch, nhưng đá trên sân nhà trước hàng chục nghìn khán giả cuồng nhiệt? Đó là lợi thế tâm lý không thể đo bằng số liệu thống kê.
Đối thủ của họ trong trận khai mạc — tới lúc viết bài này vẫn chưa được xác nhận chính thức — sẽ quyết định phần lớn xem trận đó có đáng xem không. Nếu là một đội mạnh từ châu Âu hay Nam Mỹ, chúng ta sẽ có màn khai màn thực sự hấp dẫn. Nếu là một đội nhỏ hơn… thì thôi, cứ coi như phần nghi lễ kéo dài 90 phút rồi chờ các trận sau vậy.
Những cái tên tôi đang dõi theo — và tại sao bạn cũng nên vậy
Bây giờ nói chuyện thật hơn một chút. World Cup 2026 sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của một số tên tuổi lớn — hoặc ít nhất là kỳ họ còn ở đỉnh cao. Luka Modrić lúc đó đã 40 tuổi, nhưng ông ấy là kiểu cầu thủ mà bạn không bao giờ nên đặt cược vào sự già nua của họ. Croatia nếu vượt qua vòng loại và có mặt ở giải, tôi sẽ xem từng trận của họ chỉ để thấy Modrić chạm bóng. Có những thứ trong bóng đá không cần giải thích — nó đẹp, vậy thôi.
Kylian Mbappé lúc đó 27 tuổi, ngay ngưỡng đỉnh cao sự nghiệp. Nếu Pháp khai mạc tốt và Mbappé vào guồng từ đầu giải, người ta sẽ nhắc đến anh ấy mỗi ngày cho đến tận chung kết. Tương tự với Vinicius Jr. của Brazil — một cầu thủ có khả năng biến một trận đấu nhàm chán thành highlight trong vòng chưa đầy 10 giây. Và Erling Haaland của Na Uy — nếu họ đủ điều kiện — sẽ là mối đe dọa thuần túy nhất trong khu cấm địa mà bạn từng thấy ở một kỳ World Cup.
Tôi không bịa số liệu ra để nghe có vẻ chuyên nghiệp hơn. Các tỷ lệ cụ thể sẽ thay đổi liên tục cho đến tận ngày thi đấu, và nếu bạn muốn theo dõi cập nhật về kèo bóng đá world cup một cách có hệ thống, có những trang tổng hợp làm điều đó tốt hơn tôi nhiều. Điều tôi muốn nói là: đừng để tỷ lệ kèo điều khiển cách bạn thưởng thức bóng đá. Xem trước, cảm nhận sau — đó mới là cách World Cup đáng được trải nghiệm.
Cảm giác khai mạc — thứ không thể giải thích bằng chiến thuật
Cuối cùng tôi muốn nói điều này, hơi “bay” một chút nhưng thật lòng: trận khai mạc World Cup không hẳn
